Thành phố Hồ Chí Minh có toạ độ 10°10′ – 10°38′ Bắc và 106°22′ – 106°54′ Đông.

  • Phía bắc giáp tỉnh Bình Dương.
  • Phía tây giáp tỉnh Tây Ninh và tỉnh Long An
  • Phía đông giáp tỉnh Đồng Nai và Bà Rịa – Vũng Tàu.
  • Phía nam giáp Biển Đông và tỉnh Tiền Giang.

Nằm ở phía Nam, thuộc miền Đông Nam Bộ, Thành phố Hồ Chí Minh cách Hà Nội 1.730 km theo đường bộ, trung tâm thành phố cách bờ biển Đông 50 km theo đường chim bay. Với vị trí tâm điểm của khu vực Đông Nam Á, Thành phố Hồ Chí Minh là một đầu mối giao thông quan trọng về cả đường bộ, đường thủy và đường không, nối liền các tỉnh trong vùng và còn là một cửa ngõ quốc tế.

Nằm trong vùng chuyển tiếp giữa miền Đông Nam Bộ và Đồng bằng sông Cửu Long, địa hình thành phố thấp dần từ Bắc xuống Nam và từ Tây sang Đông. Vùng cao nằm ở phía bắc – Đông Bắc và một phần Tây Bắc, trung bình 10 đến 25 mét. Xen kẽ có một số gò đồi, cao nhất lên tới 32 mét như đồi Long Bình ở Thủ Đức. Ngược lại, vùng trũng nằm ở phía nam – tây nam và đông nam thành phố, có độ cao trung bình trên dưới một mét, nơi thấp nhất 0,5 mét. Các khu vực trung tâm, một phần thành phố Thủ Đức, toàn bộ huyện Hóc Môn và Quận 12 có độ cao trung bình, khoảng 5 tới 10 mét.

Các điểm cực của thành phố Hồ Chí Minh:

  • Điểm cực Bắc tại: xã Phú Mỹ Hưng, huyện Củ Chi.
  • Điểm cực Tây tại: xã Thái Mỹ, huyện Củ Chi.
  • Điểm cực Nam tại: xã Long Hòa, huyện Cần Giờ.
  • Điểm cực Đông tại: xã Thạnh An, huyện Cần Giờ.